Lâm Thâm nhận ra đó là giọng của nữ sinh, nhưng lúc này hắn không cách nào mở miệng. Hắn nín thở, cố gắng giữ cho bản thân không bị những oán niệm và ý chí đang cuồn cuộn ập tới kia đánh gục.
Có một khoảnh khắc, hắn thậm chí cảm thấy mình như trở lại thời học sinh. Chỉ ngồi yên đó thôi, hắn cũng cảm nhận được những ánh mắt dò xét cùng vô số tiếng xì xầm bàn tán đang ùn ùn kéo đến như sóng thần.
Trước kia, hắn luôn cảm thấy có người đang nhìn mình, có kẻ đang bàn tán về mình. Từng cử chỉ hành động của hắn trong mắt người khác đều vô cùng kỳ quái, đều là sai trái.
Còn bây giờ, hắn lại cảm nhận được lẫn trong những tiếng gào thét kia là vô số đôi mắt tuyệt vọng vô hình đang trợn trừng nhìn về phía mình. Chúng như đang chất vấn tại sao hắn không đến cứu vớt bọn họ, tại sao không ban phát cho bọn họ bất cứ thứ gì.




